WASHINGTON, D. C. , 18-9-2002 (Zenit. org). - Đây là văn bản lá thư của vị chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ gởi Tổng thống George W. Bush về việc có thể có hành động quân sự chống Saddam Hussein:
Thư gởi Tổng thống Bush về Iraq
của Giám mục Wilton D. Gregory
Ngày 13-9-2002
Kính gửi
TT George W. Bush
Nhà Trắng
Washington, D. C. 20500
Thứa Tổng thống thân mến
Tại cuộc họp tuần trước, Ủy ban Hành chánh 60 thành viên của Hội đồng Giám mục Công giáo Huê kỳ, yêu cầu tôi viết thư cho Tổng thống về tình hình tại Iraq.
Chúng tôi hoan nghênh những cố gắng của Tổng thống tập trung sự lưu ý thế giới về việc cần đề cập tới vấn đề đàn áp và theo đuổi những vũ khí giết người hàng loạt tại Iraq mà không đếm xỉa gì tới Liên Hiệp Quốc. Ủy ban đã họp trước lúc tổng thổng diễn thuyết tại Liên-Hiệp=Quốc, nhưng tôi tưởng điều quan trọng là tôi bày tỏ những câu hỏi nghiêm trọng của chúng tôi về tính hợp pháp luân lý của bất cứ việc sử dụng quân lực đơn phương và phủ đầu để lật đổ chính quyền Iraq.
Từ một năm nay, vị tiền nhiệm tôi Giám mục Joseph Fiorenza đã viết thư cho ngài về việc trả đủa của U. S. đối với những cuộc tấn công khủng khiếp chúng tôi đã nhắc tới tuần trước. Lúc đó vị tiền nhiệm tôi nói với ngài rằng, theo sự phán đoán của chúng tôi, sự dùng vũ lực chống Afganistan có thể biện minh, nếu được thực thi theo những qui luật chính đáng và như một phần của cố gắng rộng rải hơn nhiều, hầu như không có tính quân sự để xử lý nạn khủng bố. Chúng tôi tin Iraq là một trường hợp khác. Đã biết những tiền lệ và rủi ro được viện dẫn, chúng tôi thấy khó mà biện minh việc áp dụng cho Iraq chiến tranh chông chủng bố, vì không có bằng chứng rõ ràng và thích hợp về việc Iráq dính líu với những vụ tấn công 11 tháng September hay là một sự sắp tấn công có bản chất nặng.
Hiệp-chúng-quốc và cộng đồng quốc tế có hai nhiệm vụ luân lý nghiêm trọng: bảo vệ công ích chống lại bất cứ những đe dọa hòa bình nào của Iraq và phải làm theo một phương cách phù hợp với những qui luật luân lý cơ bản. Chúng ta khônhg có những ảo tưởng về cách ứng xử hay những ý định của chính phủ Iraq. Lãnh đạo Iraq phải thôi sự đàn áp nội bộ của mình, phải chấm dứt những đe dọa đối với các nước láng giềng, ngưng mọi nâng đỡ cho nạn khủng bố, từ bỏ những cố gắng phát triển các vũ khí có sức tản phá hàng loạt, và tuân theo những nghị quyết U. N.
Động viên các nước thế giới nhìn nhận và đối phó với sự đe dọa hòa bình và an ninh do Iraq gây ra, qua hành động mới mẻ UN, và qua sự cam kết chung bảo đảm rằng Iraq hành động đúng với những cam kết của mình, đó là một sự lựa chọn hợp pháp và cần thiết so với sự đơn phương sử dụng sức mạnh quân sự. Quyết định của Tổng thống tìm kiếm hành động của UN thật đáng hoan hô, nhưng những vấn đề khác thuộc mục đích và phương tiện cũng phải được giải đáp.
Không có những giải đáp dễ dàng. Những người thiện chí có thể áp dụng các nguyên tắc đạo đức và đi tới những phán đoán khôn ngoan khác nhau, tùy theo họ đánh giá về những sự việc nắm trong tay hay là những vấn đề khác. Chúng tôi kết luận, dựa trên những sự việc chúng tôi biết, sử dụng sức mạnh đơn phương và có tính phủ đầu khó mà biện minh lúc này. Chúng tôi sợ rằng sử dụng sức mạnh, dưới những hoàn cảnh này, không đúng với những điều kiện nghiêm khăc trong huấn giáo Công giáo vì không đếm xỉa tới giả định vững mạnh chống lại việc sử dụng quân lực. Phải đặc biệt quan tâm tới những tiêu chuẩn chiến tranh chính đáng theo truyền thống, đó là lý do chính đáng, quyền hạn đúng, khả năng thành công, sự cân xứng và bảo vệ dân thường.
Lý do chính đáng. Casus belli-điều kiện chiến tranh là gì đối với một cuộc tấn công quân sự vào Iraq? Sách Giáo lý Giáo hội Công giáo, khi suy nghĩ về những giới hạn luân lý và hợp pháp đươc chấp nhận rộng rải cho phép sử dụng quân lực cách nào, hạn chế lý do chính đáng vào những điều kiện mà sự thiệt hại kẻ tấn công gây nên cho quốc gia hay cộng đồng các nước, có tính lâu dài, trầm trọng và chắc chắn.
(#2309).
Có bằng chứng rõ ràng và xứng hợp về sự liên hệ trực tiếp giữa Iraq và những cuộc tấn công ngày 11 Septmber hay là có bằng chứng rõ ràng và xứng hợp về một sự tấn công sắp xảy ra có bản chất nặng không? Có phải là điều khôn ngoan nếu trải dài cách đột ngột những mức độ hợp pháp và luân lý truyền thống trên lý do chính đáng, để bao hàm những việc sử dụng quân lực có tính ngăn ngừa hay đánh phủ đầu hầu lật đỗ những chế độ đe dọa hay xử lý sự sản xuất những vũ khí tàn phá hằng loạt chăng? Không có sự phân biệt giữa những cố gắng thay đổi cách ứng xử không thể chấp nhận của một chính phủ và những cố gắng chấm dứt sự sống còn của chính phủ đó hay sao?
Quyền hợp pháp. Sự đáng tin cậy luân lý của việc sử dụng quân lực cũng tùy thuộc trầm trọng vào sự kiện có quyền hợp pháp hay không để sử dụng sức mạnh lật đỗ chính phủ Iraq. Theo phán đoán của chúng tôi, những quyết định có tính trầm trọng như vậy cần phải theo đúng những mệnh lệnh hiến pháp U. S. , cần sự đồng thuận rộng rải trong nước chúng ta, và một hình thức thừa nhận quốc tế, tốt hơn của Hội đồng Bảo an LiênHiệp Quốc. Đó là điều tại sao quyết định Tổng thống tìm kiếm sự phê chuẩn hiến pháp và của Liện hiệp Quốc rất quan trọng. Với Toà Thánh, chúng tôi rất nghi ngờ về việc sử dụng đơn phương quân lực, nhất là đã thấy rõ các tiền lệ gây rắc rối.
Khả năng thành công và sự cân xứng. Việc sử dụng sức mạnh phải có những viễn tượng nghiệm trọng thành công và phải không sinh ra những sự dữ và những náo loạn lớn hơn sự dữ phải loại trừ (SGLHTCG, # 2309).
Chiến tranh chống Iraq có thể sinh những hậu quả không thể tiên đoán được không những cho Iráq mà còn cho hòa bình và an ninh bất cứ nơi nào tại Trung Đông. Sức mạnh ngăn ngừa hay phủ đầu có thành công trong việc cản trở những đe dọa nghiêm trọng hay là, ngược lại, khêu lên chính loại tấn công mà người ta có ý ngăn chận? Một trận chiến khác tại Iraq sẽ ảnh hưởng thế nào đến thường dân, trong thời hạn ngắn hay dài? Có thêm bao nhiêu người vô tội sẽ đau khổ và chết, hay bị mất nhà cửa, không có những cần thiết cơ bản, không có việc làm ? Hiệp Chúng Quốc và cộng đồng quốc tế sẽ cam kết làm nhiệm vụ khó khăn, lâu dài là bảo đảm một nền hòa bình chính đáng, hay là một nước Iraq hậu-Saddam sẽ tiếp tục gặp khó khăn do xung đột và đàn áp dân sự, và tiếp tục phục vụ như một lực lượng làm mất ổn định trong vùng?
Việc sử dụng quân lực sẽ dẫn tới cuộc xung đột và sự mất an ninh rộng rải hơn chăng ? Chiến tranh chống Iraq sẽ làm giảm trách nhiệm chúng ta giúp đỡ xây dựng một trật tự công bình và vững bền tại Afganistan và xóa mòn liên minh rộng rải hơn chống nạn khủng bố chăng?
Những qui luật chỉ đạo chiến tranh. Đang khi chúng ta công nhận khả năng cải tiến và những cố gắng nghiêm trọng để trực tiếp tránh đánh trúng thường dân trong chiến tranh, việc sử dụng lực lượng quân sự hùng mạnh để bãi nhiệm chính phủ Iraq hiện nay có thể gây nên những hậu quả không lường được đối với dân thừong đã chịu đau khổ quá nhiều vì chiến tranh, đàn áp, và một sự cấm vận làm suy nhược.
Chúng tôi nêu lên những vấn đề rắc rối này để góp phần vào việc thảo luận quốc gia quan trọng về các mục đích và phương tiện, về những rủi ro và lựa chọn phản ảnh trách nhiệm của chúng tôi là những mục tử và thầy dạy. Sự đánh giá của chúng tôi về những vấn đề này hướng dẫn chúng tôi nài nỉ Tổng thống tích cực theo đuổi những lựa chọn đối với chiến tranh. Chúng tôi hy vọng tổng thống sẽ kiên trì trong những thách đố rất làm nản lòng và khó khăn là xây dựng một sự nâng đỡ quốc tế rộng rải để có được giải pháp mới, xây dựng và hiệu nghiệm hơn bắt ép chính quyền Iraq sống theo những ràn buộc quốc tế của mình.
Giải pháp này sẽ bao hàm những cố gắng ngoại giao liên tục nhắm, trong một phần, tiếp tục những khảo sát thẳng nhặt, đầy ý nghĩa, tăng cường hiệu nghiệm sự cấm vận, duy trì những hình phạt chánh trị và những hình phạt kinh tế tập trung cách cẩn thận hơn nhiều, những hình phạt không đe dọa sự sống của dân vô tội Iraq, sự nâng đỡ phi-quân sự cho những kẻ tại Iraq cung cấp những thay đổi dân chủ đích thực, và những phương cách khác để kiềm chế và ngăn cản những hành động hiếu chiến Iraq.
Chúng tôi kính cẩn nài xin tổng thống lui xa vực chiến tranh và giúp dẫn đưa thế giới hành động chung với nhau để tạo thành một sự trả lời toàn cầu hiệu nghiệm đối với những đe doạ của Iraq, sự trả lời đó hợp với những giới hạn luân lý truyền thống trong việc sử dụng quân lực.
Sincerely yours,
Chân thành chào tổng thống
+ Most Reverend Wilton D. Gregory
Giám mục Belleville
Chủ tịch HÐGM Hoa Kỳ
Thư gởi Tổng thống Bush về Iraq
của Giám mục Wilton D. Gregory
Ngày 13-9-2002
Kính gửi
TT George W. Bush
Nhà Trắng
Washington, D. C. 20500
Thứa Tổng thống thân mến
Tại cuộc họp tuần trước, Ủy ban Hành chánh 60 thành viên của Hội đồng Giám mục Công giáo Huê kỳ, yêu cầu tôi viết thư cho Tổng thống về tình hình tại Iraq.
Chúng tôi hoan nghênh những cố gắng của Tổng thống tập trung sự lưu ý thế giới về việc cần đề cập tới vấn đề đàn áp và theo đuổi những vũ khí giết người hàng loạt tại Iraq mà không đếm xỉa gì tới Liên Hiệp Quốc. Ủy ban đã họp trước lúc tổng thổng diễn thuyết tại Liên-Hiệp=Quốc, nhưng tôi tưởng điều quan trọng là tôi bày tỏ những câu hỏi nghiêm trọng của chúng tôi về tính hợp pháp luân lý của bất cứ việc sử dụng quân lực đơn phương và phủ đầu để lật đổ chính quyền Iraq.
Từ một năm nay, vị tiền nhiệm tôi Giám mục Joseph Fiorenza đã viết thư cho ngài về việc trả đủa của U. S. đối với những cuộc tấn công khủng khiếp chúng tôi đã nhắc tới tuần trước. Lúc đó vị tiền nhiệm tôi nói với ngài rằng, theo sự phán đoán của chúng tôi, sự dùng vũ lực chống Afganistan có thể biện minh, nếu được thực thi theo những qui luật chính đáng và như một phần của cố gắng rộng rải hơn nhiều, hầu như không có tính quân sự để xử lý nạn khủng bố. Chúng tôi tin Iraq là một trường hợp khác. Đã biết những tiền lệ và rủi ro được viện dẫn, chúng tôi thấy khó mà biện minh việc áp dụng cho Iraq chiến tranh chông chủng bố, vì không có bằng chứng rõ ràng và thích hợp về việc Iráq dính líu với những vụ tấn công 11 tháng September hay là một sự sắp tấn công có bản chất nặng.
Hiệp-chúng-quốc và cộng đồng quốc tế có hai nhiệm vụ luân lý nghiêm trọng: bảo vệ công ích chống lại bất cứ những đe dọa hòa bình nào của Iraq và phải làm theo một phương cách phù hợp với những qui luật luân lý cơ bản. Chúng ta khônhg có những ảo tưởng về cách ứng xử hay những ý định của chính phủ Iraq. Lãnh đạo Iraq phải thôi sự đàn áp nội bộ của mình, phải chấm dứt những đe dọa đối với các nước láng giềng, ngưng mọi nâng đỡ cho nạn khủng bố, từ bỏ những cố gắng phát triển các vũ khí có sức tản phá hàng loạt, và tuân theo những nghị quyết U. N.
Động viên các nước thế giới nhìn nhận và đối phó với sự đe dọa hòa bình và an ninh do Iraq gây ra, qua hành động mới mẻ UN, và qua sự cam kết chung bảo đảm rằng Iraq hành động đúng với những cam kết của mình, đó là một sự lựa chọn hợp pháp và cần thiết so với sự đơn phương sử dụng sức mạnh quân sự. Quyết định của Tổng thống tìm kiếm hành động của UN thật đáng hoan hô, nhưng những vấn đề khác thuộc mục đích và phương tiện cũng phải được giải đáp.
Không có những giải đáp dễ dàng. Những người thiện chí có thể áp dụng các nguyên tắc đạo đức và đi tới những phán đoán khôn ngoan khác nhau, tùy theo họ đánh giá về những sự việc nắm trong tay hay là những vấn đề khác. Chúng tôi kết luận, dựa trên những sự việc chúng tôi biết, sử dụng sức mạnh đơn phương và có tính phủ đầu khó mà biện minh lúc này. Chúng tôi sợ rằng sử dụng sức mạnh, dưới những hoàn cảnh này, không đúng với những điều kiện nghiêm khăc trong huấn giáo Công giáo vì không đếm xỉa tới giả định vững mạnh chống lại việc sử dụng quân lực. Phải đặc biệt quan tâm tới những tiêu chuẩn chiến tranh chính đáng theo truyền thống, đó là lý do chính đáng, quyền hạn đúng, khả năng thành công, sự cân xứng và bảo vệ dân thường.
Lý do chính đáng. Casus belli-điều kiện chiến tranh là gì đối với một cuộc tấn công quân sự vào Iraq? Sách Giáo lý Giáo hội Công giáo, khi suy nghĩ về những giới hạn luân lý và hợp pháp đươc chấp nhận rộng rải cho phép sử dụng quân lực cách nào, hạn chế lý do chính đáng vào những điều kiện mà sự thiệt hại kẻ tấn công gây nên cho quốc gia hay cộng đồng các nước, có tính lâu dài, trầm trọng và chắc chắn.
(#2309).
Có bằng chứng rõ ràng và xứng hợp về sự liên hệ trực tiếp giữa Iraq và những cuộc tấn công ngày 11 Septmber hay là có bằng chứng rõ ràng và xứng hợp về một sự tấn công sắp xảy ra có bản chất nặng không? Có phải là điều khôn ngoan nếu trải dài cách đột ngột những mức độ hợp pháp và luân lý truyền thống trên lý do chính đáng, để bao hàm những việc sử dụng quân lực có tính ngăn ngừa hay đánh phủ đầu hầu lật đỗ những chế độ đe dọa hay xử lý sự sản xuất những vũ khí tàn phá hằng loạt chăng? Không có sự phân biệt giữa những cố gắng thay đổi cách ứng xử không thể chấp nhận của một chính phủ và những cố gắng chấm dứt sự sống còn của chính phủ đó hay sao?
Quyền hợp pháp. Sự đáng tin cậy luân lý của việc sử dụng quân lực cũng tùy thuộc trầm trọng vào sự kiện có quyền hợp pháp hay không để sử dụng sức mạnh lật đỗ chính phủ Iraq. Theo phán đoán của chúng tôi, những quyết định có tính trầm trọng như vậy cần phải theo đúng những mệnh lệnh hiến pháp U. S. , cần sự đồng thuận rộng rải trong nước chúng ta, và một hình thức thừa nhận quốc tế, tốt hơn của Hội đồng Bảo an LiênHiệp Quốc. Đó là điều tại sao quyết định Tổng thống tìm kiếm sự phê chuẩn hiến pháp và của Liện hiệp Quốc rất quan trọng. Với Toà Thánh, chúng tôi rất nghi ngờ về việc sử dụng đơn phương quân lực, nhất là đã thấy rõ các tiền lệ gây rắc rối.
Khả năng thành công và sự cân xứng. Việc sử dụng sức mạnh phải có những viễn tượng nghiệm trọng thành công và phải không sinh ra những sự dữ và những náo loạn lớn hơn sự dữ phải loại trừ (SGLHTCG, # 2309).
Chiến tranh chống Iraq có thể sinh những hậu quả không thể tiên đoán được không những cho Iráq mà còn cho hòa bình và an ninh bất cứ nơi nào tại Trung Đông. Sức mạnh ngăn ngừa hay phủ đầu có thành công trong việc cản trở những đe dọa nghiêm trọng hay là, ngược lại, khêu lên chính loại tấn công mà người ta có ý ngăn chận? Một trận chiến khác tại Iraq sẽ ảnh hưởng thế nào đến thường dân, trong thời hạn ngắn hay dài? Có thêm bao nhiêu người vô tội sẽ đau khổ và chết, hay bị mất nhà cửa, không có những cần thiết cơ bản, không có việc làm ? Hiệp Chúng Quốc và cộng đồng quốc tế sẽ cam kết làm nhiệm vụ khó khăn, lâu dài là bảo đảm một nền hòa bình chính đáng, hay là một nước Iraq hậu-Saddam sẽ tiếp tục gặp khó khăn do xung đột và đàn áp dân sự, và tiếp tục phục vụ như một lực lượng làm mất ổn định trong vùng?
Việc sử dụng quân lực sẽ dẫn tới cuộc xung đột và sự mất an ninh rộng rải hơn chăng ? Chiến tranh chống Iraq sẽ làm giảm trách nhiệm chúng ta giúp đỡ xây dựng một trật tự công bình và vững bền tại Afganistan và xóa mòn liên minh rộng rải hơn chống nạn khủng bố chăng?
Những qui luật chỉ đạo chiến tranh. Đang khi chúng ta công nhận khả năng cải tiến và những cố gắng nghiêm trọng để trực tiếp tránh đánh trúng thường dân trong chiến tranh, việc sử dụng lực lượng quân sự hùng mạnh để bãi nhiệm chính phủ Iraq hiện nay có thể gây nên những hậu quả không lường được đối với dân thừong đã chịu đau khổ quá nhiều vì chiến tranh, đàn áp, và một sự cấm vận làm suy nhược.
Chúng tôi nêu lên những vấn đề rắc rối này để góp phần vào việc thảo luận quốc gia quan trọng về các mục đích và phương tiện, về những rủi ro và lựa chọn phản ảnh trách nhiệm của chúng tôi là những mục tử và thầy dạy. Sự đánh giá của chúng tôi về những vấn đề này hướng dẫn chúng tôi nài nỉ Tổng thống tích cực theo đuổi những lựa chọn đối với chiến tranh. Chúng tôi hy vọng tổng thống sẽ kiên trì trong những thách đố rất làm nản lòng và khó khăn là xây dựng một sự nâng đỡ quốc tế rộng rải để có được giải pháp mới, xây dựng và hiệu nghiệm hơn bắt ép chính quyền Iraq sống theo những ràn buộc quốc tế của mình.
Giải pháp này sẽ bao hàm những cố gắng ngoại giao liên tục nhắm, trong một phần, tiếp tục những khảo sát thẳng nhặt, đầy ý nghĩa, tăng cường hiệu nghiệm sự cấm vận, duy trì những hình phạt chánh trị và những hình phạt kinh tế tập trung cách cẩn thận hơn nhiều, những hình phạt không đe dọa sự sống của dân vô tội Iraq, sự nâng đỡ phi-quân sự cho những kẻ tại Iraq cung cấp những thay đổi dân chủ đích thực, và những phương cách khác để kiềm chế và ngăn cản những hành động hiếu chiến Iraq.
Chúng tôi kính cẩn nài xin tổng thống lui xa vực chiến tranh và giúp dẫn đưa thế giới hành động chung với nhau để tạo thành một sự trả lời toàn cầu hiệu nghiệm đối với những đe doạ của Iraq, sự trả lời đó hợp với những giới hạn luân lý truyền thống trong việc sử dụng quân lực.
Sincerely yours,
Chân thành chào tổng thống
+ Most Reverend Wilton D. Gregory
Giám mục Belleville
Chủ tịch HÐGM Hoa Kỳ