PHIM CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA CỨU THẾ

Được các nhà quảng bá mô tả là một “trình thuật sinh động” về 12 giờ sau cùng trong cuộc đời Đức Giêsu, cuốn phim mới của Mel Gibson, Cuộc khổ nạn của Chúa Cứu Thế, sẽ bắt đầu trình chiếu tại 2000 rạp chiếu bóng ngày Lễ Tro 25 tháng 2 này. Mất gần hai năm để thực hiện, cuốn phim có thể coi như được hoạch định lâu dài nhất. Phim do Gibson đạo diễn, ông đồng thời cũng là nhà sản xuất và viết truyện phim. Nhiều người đã coi một phần cuốn phim vào mùa hè năm ngoái hoặc được coi trọn cuốn vào mùa đông năm nay, cho rằng Cuộc khổ nạn của Chúa Cứu Thế là một chiến thắng của nghệ thuật và đức tin.

Xuyên suốt cuộc sản xuất, cuốn phim đã là trọng tâm của nhiều cuộc bàn cãi và tranh luận. Một số người đặt câu hỏi xem Gibson và nhóm của ông là Icon Productions có trung thành với Thánh kinh khi mô tả cuộc khổ nạn và cái chết của Đức Giêsu hay không. Một số người khác bày tỏ mối quan ngại là phim Cuộc khổ nạn của Chúa Cứu Thế sẽ nuôi dưỡng chủ nghĩa bài Do thái. Những câu hỏi đó và những mối quan tâm khác đã được chính Gibson đề cập sau đây trong một cuộc phỏng vấn. Một cái nhìn khác về sứ điệp của bộ phim cũng được Cha J. Augustine Di Noia phát biểu. Ngài là Thứ trưởng Thánh bộ Tín lý và Đức tin tại Vatican và là một trong số nhiều chức sắc Tòa Thánh được coi cuốn phim hồi tháng 12 năm ngoái. Ngoài ra cũng còn quan điểm của ông Carl A. Anderson là chủ tịch hội Hiệp sĩ Kha luân bố (Columbus) phản ảnh rằng cuốn phim sẽ đem tới sự bao dung tôn giáo rộng lớn hơn.


PHIM NÀY SẼ ĐEM CON NGƯỜI LẠI GẦN NHAU HƠN, KHÔNG KHÍCH ĐỘNG BẠO HÀNH VÀ THÙ HẬN --- Phỏng vấn với Mel Gibson

Ông có dự kiến là công trình của ông sẽ gây nhiều tranh luận, và ông giải quyết những tranh cãi đó ra sao?

Tôi dự kiến là có một số tranh luận, nhưng tôi không dự kiến là nó có tính cách cá nhân. Nó quả làm mở to đôi mắt. Tôi đã giải quyết bằng cách không để nó phá ngang công trình này, và bằng lời cầu nguyện. Cuộc sống cầu nguyện của tôi nhờ đó mà lớn mạnh. Tôi cầu xin cho những ai tức bực. Tôi thành thật tin rằng điều họ nghi ngờ là sai. Cuốn phim này sẽ đem con người lại gần nhau hơn, không khích động bạo hành và thù hận. Đó là cảm nghiệm của chúng tôi khi làm phim và đó cũng là cảm nghiệm của những người đã coi phim đó từ trước tới nay.

Ông muốn khán giả rút ra được gì qua cuốn phim này?

Tôi hy vọng phim làm cho người ta suy nghĩ. Tôi hy vọng nó làm người ta phản ảnh. Cuốn phim là về đức tin, niềm hy vọng, tình yêu và sự tha thứ. Nếu nó khơi động được những điều đó nơi con người, thì đó là một phim thành công. Tôi hy vọng nó làm cho người ta đặt câu hỏi, và cũng có thể làm cho họ đọc (hoặc đọc lại) sách Tin Mừng.

Tại sao ông quyết định làm phim này, và ông lấy nguồn cảm hứng từ đâu?

Tôi phải làm phim này, tôi không thể không thực hiện. Khoảng 13 năm trước đây tôi đi tới một giai đoạn khó khăn trong cuộc đời, và nhờ suy niệm về những đau khổ của Chúa Cứu Thế tôi vượt qua được những khó khăn đó. Cuộc đời này thật cơ cực và ai trong chúng ta cũng bị nó đả thương, cả tôi cũng không tránh được. Tôi tìm đến những vết thương của Chúa để chữa lành những vết thương của tôi. Và khi làm như vậy, qua sự đọc sách và học hỏi, cầu nguyện và chiêm niệm, tôi bắt đầu thấy trong trí tôi những gì mà Chúa thực sự đã trải qua. Tôi bắt đầu hiểu ra điều đó như chưa bao giờ trước đây tôi hiểu được, mặc dầu tôi đã nghe câu chuyện không biết bao nhiêu lần rồi. Cũng giống như một người đàn bà sinh nở: Câu chuyện, là cách mà tôi hình dung ra cuộc khổ nạn của Chúa, thấm nhập vào trong tôi và bắt đầu lớn mạnh tới độ tôi bắt buộc phải kể ra, phải cho nó ra đời. iet