Đức Giáo Hoàng: Cùng nhau giải quyết khủng hoảng hiện nay để đảm bảo cho một tương lai tốt đẹp hơn

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV gửi thông điệp tới Diễn đàn Quốc tế lần thứ 17 về Thông tin Bảo vệ Thiên nhiên, do GreenAccord tổ chức, và khuyến khích các thành viên tham gia cùng nhau chăm sóc tạo vật “thông qua các dự án nghiên cứu phát triển bền vững”.
(Tin Vatican)
Nhân Diễn đàn Quốc tế lần thứ 17 về Thông tin Bảo vệ Thiên nhiên, do GreenAccord tổ chức, diễn ra vào ngày 18 tháng 3 tại Treviso, Ý, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã gửi thông điệp tới Giám mục Treviso, Michele Tomasi.
Trong bức thư do Hồng Y Quốc vụ khanh Pietro Parolin ký, Đức Giáo Hoàng gửi lời chào mừng và bày tỏ “lòng biết ơn sâu sắc tới tất cả các thành viên tham gia”.
Với chủ đề năm nay, “Cùng nhau xây dựng tương lai: Một nhân loại mới khao khát tương lai”, người dân từ hơn 40 quốc gia đã đến thành phố phía đông bắc nước Ý để thảo luận về sinh thái và trách nhiệm của con người trong việc bảo vệ ngôi nhà chung.
Trong thông điệp của mình, Đức Thánh Cha khuyến khích những nỗ lực không ngừng về tinh thần đoàn kết và nhận thức về việc chăm sóc tạo hóa “thông qua các dự án nghiên cứu phát triển bền vững”.
“Trách nhiệm sinh thái không chỉ được hoàn thành bằng dữ liệu kỹ thuật”, Đức Giáo Hoàng nhắc lại. “Những dữ liệu đó là cần thiết, nhưng chưa đủ. Điều cần thiết là một nền giáo dục thu hút trí tuệ, trái tim và đôi tay; những thói quen mới, lối sống cộng đồng và những thực hành đức hạnh.”
Ngài bày tỏ hy vọng rằng nếu mọi người cùng nhau giải quyết các cuộc khủng hoảng hiện nay, “một môi trường xã hội tôn trọng và bao dung, đảm bảo một tương lai tốt đẹp hơn cho các thế hệ mới”, có thể được vun đắp.

Đức Hồng Y Parolin: Vượt qua ngưỡng cửa để chăm sóc Tạo hóa
Tại cuộc họp mặt ở Treviso, Đức Hồng Y Beniamino Stella cũng đọc một thông điệp thay mặt cho Quốc vụ khanh Vatican, Đức Hồng Y Pietro Parolin, nhân kỷ niệm 800 năm Bài ca về muôn loài và ngày mất của vị Thánh Phanxicô Assisi.
“Nếu xây dựng tương lai cùng nhau thực sự là mục tiêu chung của chúng ta,” Hồng Y Parolin viết, “trước hết điều đó đòi hỏi chúng ta phải ‘vượt qua ngưỡng cửa’ và ‘bước vào một ngôi nhà mới’. Nếu không, việc chăm sóc tạo vật có nguy cơ dao động giữa hệ tư tưởng và chủ nghĩa thống trị, giữa sự nhiệt tình cảm xúc và thủ tục lạnh lùng, giữa lời lẽ truyền cảm hứng và sự quản lý vô hồn.”
Ngài nhấn mạnh rằng lễ kỷ niệm không chỉ đơn thuần là để tưởng nhớ, mà còn là cơ hội để tái khám phá một lý lẽ có khả năng tạo ra sự bao dung và hiệp thông. “Bài ca không chỉ đơn thuần thể hiện tình cảm với thiên nhiên,” ngài viết. “Nó mang đến những lời lẽ định hình một quan điểm tinh thần và trí tuệ - một quan điểm giải phóng con người khỏi cám dỗ thống trị và bóc lột, và thay vào đó đặt chúng ta vào một ơn gọi lâu dài để chăm sóc.”
Gọi là “anh em” và “chị em” những gì chúng ta không sở hữu, ngài nói thêm, là một hành động chăm sóc sâu sắc, nhận ra thực tại như một mối quan hệ và tạo hóa như một món quà.
Trong số các chủ đề được đề cập có trí tuệ nhân tạo, được xem như một phép thử về sự trưởng thành của con người. ĐHY chỉ ra một “trí tuệ toàn diện”: “không phải là sự điều chỉnh mà chúng ta vội vàng áp dụng sau đó,” ĐHY giải thích, “mà là một tầm nhìn dẫn dắt định hình các quyết định ngay từ đầu - lựa chọn thiết kế, mô hình quản trị, tính minh bạch, khả năng truy vết và trách nhiệm thực sự đối với những người kiểm soát công cụ và dữ liệu.”
“Làm việc cùng nhau,” ĐHY nói, “không phải là một hình thức gia trưởng của những người đã có đủ: đó là sự thừa nhận sự phụ thuộc lẫn nhau của chúng ta - nơi không ai được cứu rỗi một mình.”
Bài ca nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình với trái đất và hòa bình giữa con người là không thể tách rời. “Nơi nào tạo hóa bị tổn thương, xã hội sẽ tan vỡ; nơi nào phẩm giá con người bị chà đạp, thiên nhiên trở thành thứ để khai thác; nơi nào các mối quan hệ đổ vỡ, công nghệ trở thành một thế lực chia rẽ.”
“Nếu sự qua đời của Thánh Assisi nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống đạt đến sự viên mãn khi nó được ban tặng,” Đức Hồng Y Parolin kết luận, “và nếu Bài ca dạy chúng ta nhìn thế giới như tình huynh đệ hơn là sở hữu hay con mồi, thì việc cùng nhau xây dựng tương lai không thể bị thu hẹp thành một nhiệm vụ hay một chiến lược. Nó phải trở thành một lối sống.”

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV gửi thông điệp tới Diễn đàn Quốc tế lần thứ 17 về Thông tin Bảo vệ Thiên nhiên, do GreenAccord tổ chức, và khuyến khích các thành viên tham gia cùng nhau chăm sóc tạo vật “thông qua các dự án nghiên cứu phát triển bền vững”.
(Tin Vatican)
Nhân Diễn đàn Quốc tế lần thứ 17 về Thông tin Bảo vệ Thiên nhiên, do GreenAccord tổ chức, diễn ra vào ngày 18 tháng 3 tại Treviso, Ý, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã gửi thông điệp tới Giám mục Treviso, Michele Tomasi.
Trong bức thư do Hồng Y Quốc vụ khanh Pietro Parolin ký, Đức Giáo Hoàng gửi lời chào mừng và bày tỏ “lòng biết ơn sâu sắc tới tất cả các thành viên tham gia”.
Với chủ đề năm nay, “Cùng nhau xây dựng tương lai: Một nhân loại mới khao khát tương lai”, người dân từ hơn 40 quốc gia đã đến thành phố phía đông bắc nước Ý để thảo luận về sinh thái và trách nhiệm của con người trong việc bảo vệ ngôi nhà chung.
Trong thông điệp của mình, Đức Thánh Cha khuyến khích những nỗ lực không ngừng về tinh thần đoàn kết và nhận thức về việc chăm sóc tạo hóa “thông qua các dự án nghiên cứu phát triển bền vững”.
“Trách nhiệm sinh thái không chỉ được hoàn thành bằng dữ liệu kỹ thuật”, Đức Giáo Hoàng nhắc lại. “Những dữ liệu đó là cần thiết, nhưng chưa đủ. Điều cần thiết là một nền giáo dục thu hút trí tuệ, trái tim và đôi tay; những thói quen mới, lối sống cộng đồng và những thực hành đức hạnh.”
Ngài bày tỏ hy vọng rằng nếu mọi người cùng nhau giải quyết các cuộc khủng hoảng hiện nay, “một môi trường xã hội tôn trọng và bao dung, đảm bảo một tương lai tốt đẹp hơn cho các thế hệ mới”, có thể được vun đắp.

Đức Hồng Y Parolin: Vượt qua ngưỡng cửa để chăm sóc Tạo hóa
Tại cuộc họp mặt ở Treviso, Đức Hồng Y Beniamino Stella cũng đọc một thông điệp thay mặt cho Quốc vụ khanh Vatican, Đức Hồng Y Pietro Parolin, nhân kỷ niệm 800 năm Bài ca về muôn loài và ngày mất của vị Thánh Phanxicô Assisi.
“Nếu xây dựng tương lai cùng nhau thực sự là mục tiêu chung của chúng ta,” Hồng Y Parolin viết, “trước hết điều đó đòi hỏi chúng ta phải ‘vượt qua ngưỡng cửa’ và ‘bước vào một ngôi nhà mới’. Nếu không, việc chăm sóc tạo vật có nguy cơ dao động giữa hệ tư tưởng và chủ nghĩa thống trị, giữa sự nhiệt tình cảm xúc và thủ tục lạnh lùng, giữa lời lẽ truyền cảm hứng và sự quản lý vô hồn.”
Ngài nhấn mạnh rằng lễ kỷ niệm không chỉ đơn thuần là để tưởng nhớ, mà còn là cơ hội để tái khám phá một lý lẽ có khả năng tạo ra sự bao dung và hiệp thông. “Bài ca không chỉ đơn thuần thể hiện tình cảm với thiên nhiên,” ngài viết. “Nó mang đến những lời lẽ định hình một quan điểm tinh thần và trí tuệ - một quan điểm giải phóng con người khỏi cám dỗ thống trị và bóc lột, và thay vào đó đặt chúng ta vào một ơn gọi lâu dài để chăm sóc.”
Gọi là “anh em” và “chị em” những gì chúng ta không sở hữu, ngài nói thêm, là một hành động chăm sóc sâu sắc, nhận ra thực tại như một mối quan hệ và tạo hóa như một món quà.
Trong số các chủ đề được đề cập có trí tuệ nhân tạo, được xem như một phép thử về sự trưởng thành của con người. ĐHY chỉ ra một “trí tuệ toàn diện”: “không phải là sự điều chỉnh mà chúng ta vội vàng áp dụng sau đó,” ĐHY giải thích, “mà là một tầm nhìn dẫn dắt định hình các quyết định ngay từ đầu - lựa chọn thiết kế, mô hình quản trị, tính minh bạch, khả năng truy vết và trách nhiệm thực sự đối với những người kiểm soát công cụ và dữ liệu.”
“Làm việc cùng nhau,” ĐHY nói, “không phải là một hình thức gia trưởng của những người đã có đủ: đó là sự thừa nhận sự phụ thuộc lẫn nhau của chúng ta - nơi không ai được cứu rỗi một mình.”
Bài ca nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình với trái đất và hòa bình giữa con người là không thể tách rời. “Nơi nào tạo hóa bị tổn thương, xã hội sẽ tan vỡ; nơi nào phẩm giá con người bị chà đạp, thiên nhiên trở thành thứ để khai thác; nơi nào các mối quan hệ đổ vỡ, công nghệ trở thành một thế lực chia rẽ.”
“Nếu sự qua đời của Thánh Assisi nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống đạt đến sự viên mãn khi nó được ban tặng,” Đức Hồng Y Parolin kết luận, “và nếu Bài ca dạy chúng ta nhìn thế giới như tình huynh đệ hơn là sở hữu hay con mồi, thì việc cùng nhau xây dựng tương lai không thể bị thu hẹp thành một nhiệm vụ hay một chiến lược. Nó phải trở thành một lối sống.”