MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG AO ƯỚC
“Các bà vội ra khỏi mồ, vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng”.

Cha William thăm một cô gái sắp mổ mắt. Nỗi sợ phải mù loà ám ảnh cô! Quay về phía cha xứ, cô nói, “Ôi, Chúa đang lấy đi thị giác của con!”. Cha William nghiêng mình thì thầm, “Đừng để Ngài lấy nó! Con hãy dâng nó cho Ngài!”. Khuôn mặt cô gái rạng rỡ, “Con ước ao được như vậy!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Nỗi sợ hãi xen chút vui mừng, dẫu ít ỏi, nơi cô gái trẻ đưa chúng ta về câu chuyện Tin Mừng hôm nay. Hai phụ nữ ra khỏi mồ Chúa Giêsu, “vừa sợ” lại vừa “hớn hở vui mừng”. Thật thú vị, hai trạng thái tâm lý đan xen! Làm sao một người “vừa sợ” lại vừa “hớn hở vui mừng?”. Không phải sợ hãi xói mòn niềm vui sao? Không phải niềm vui chẳng triệt tiêu được sợ hãi sao? Đặt mình vào tâm trạng của hai cô vốn đã có ‘một trải nghiệm đáng ao ước’, chúng ta sẽ có câu trả lời!

Làm sao có thể không sợ khi một thi hài nát bươm của một người đã chết nay hiện ra sừng sững trước mặt họ? Làm sao có thể không sợ khi một ‘thây ma’ trong mồ nay lên tiếng chào họ? Ấy thế, nỗi sợ tự nhiên đã được thế chỗ bởi niềm vui của ân sủng! “Chào các bà!” tiếng Latin là “Exsultet”, có nghĩa là “Mừng vui lên!”. Đây cũng là lời Gabriel nói với Đức Mẹ trong ngày truyền tin, “Mừng vui lên, đấng đầy ân sủng!”. Giờ đây, không phải là lời của sứ thần nhưng là lời của ‘Chúa các sứ thần’. “Mừng vui lên!”, lời Đấng Phục Sinh nói cho cả nhân loại biết rằng, nó đang được đầy ân sủng!

Đây không phải là một nỗi sợ thông thường; đúng hơn, một nỗi sợ đầy tôn kính, kinh ngạc và choáng ngợp. Họ kinh ngạc tột độ, một kinh ngạc gây sốc thánh thiện; và cùng lúc, ngập tràn niềm vui. Bỗng nhiên, một sự hiểu biết chợt đến khiến họ đầy ắp hy vọng rằng, Thầy đã sống lại, ra khỏi mồ! ‘Trải nghiệm đáng ao ước’ này cho phép họ tin chắc một điều gì đó rất phi thường vừa mới xảy ra.

Đây còn là ‘một trải nghiệm đáng ao ước’ nơi bạn và tôi! Ngày Phục Sinh, ‘ngày Chúa biến đổi tôi’, ‘ngày Chúa đã làm ra’, ngày mà tôi sẽ hoan hỷ mừng kính trong tám ngày liên tiếp và cao điểm là Chúa Nhật Lòng Thương Xót Chúa. Vì thế, trong tám ngày tiếp theo, chúng ta sẽ cố gắng ‘cùng trải nghiệm một kinh nghiệm’ mà các phụ nữ thánh thiện ấy đã trải qua. Rằng, Chúa Giêsu không còn trong mộ và tôi cũng đã ‘ra khỏi mộ’ với Ngài. Hãy chìm sâu vào mầu nhiệm Phục Sinh; học biết nó đúng như ý nghĩa tràn đầy của nó! Chúa Phục Sinh đã tiêu diệt hậu quả của tội lỗi; Ngài huỷ diệt cái chết, sự ác; đồng thời, đang huỷ diệt tội lỗi của tôi, ban cho tôi sự sống mới trong sức mạnh Phục Sinh của Ngài. ‘Tác động Phục Sinh’ mời gọi tôi tham gia vào sự sống mới mẻ ‘hôm nay và lúc này’. Đó là ‘một trải nghiệm đáng ao ước’ sinh ích nhất, cấp bách nhất. Không thể tuyệt vời hơn!

Anh Chị em,

“Họ vừa sợ lại vừa hớn hở vui mừng”. Chúa Phục Sinh ước ao bạn và tôi có được trải nghiệm ấy mỗi ngày trong Lời Chúa, trong Thánh Thể, trong những con người, trong các biến cố lớn nhỏ. Ngài ‘đón đường’ từng người chúng ta, nói với chúng ta, “Mừng vui lên!” vì cả vũ trụ này đang được đổi mới; và nhất là, ‘Con đang được đổi mới!’. Nhưng hãy cam kết một điều, như các cô, bạn và tôi phải ra khỏi nhà, ‘ra khỏi mồ’, ra khỏi những gì thuộc tầm thấp, ra khỏi những ước muốn thế tục; nhờ đó, có thể nhận ra ‘Đấng đón đường’ đầy yêu thương, quyền năng. Được như thế, chúng ta mới thật sự có được ‘một trải nghiệm đáng ao ước’ mà Đấng Phục Sinh mang lại, cũng là Đấng sai đi.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết dìm mình sâu hơn trong mầu nhiệm Phục Sinh vào những ngày hôm nay; nhờ đó, con có được ‘một trải nghiệm đáng ao ước’; con được biến đổi và được sai đi!”, Amen.

(Tgp. Huế)